Aug 4, 2012

Ỷ Thiên Đồ Long Ký- Hồi 71

Hồi thứ 71:Xếp Ðặt Kế Ðộc


Triệu Minh lại nói :

- Tôi cứ thích nhắc nhở tới đấy. Tôi hỏi như vậy, công tử không chịu trả lời lại cứ đánh trống lảng như thế làm chi?

- Tôi chịu nhận, tôi cắn Hân cô nương còn nặng hơn cô cắn tôi nhưng lúc ấy vì cô ta nắm tay tôi mà võ công của tôi lại kém cô ta nhiều. Tôi giằng co mãi không sao thoát khỏi tay cô ta, lúc ấy tôi còn con nít nên cắn bừa tay của cô ta. Còn bây giờ cô khác tôi hồi ấy nhiều, cô có nhỏ như tôi hồi ấy đâu? Và tôi có nắm tay cô như cô ta nắm tay tôi định lôi tới đảo Linh Xà này đâu?

- Thế thì lạ thực. Lúc ấy cô ta lôi kéo công tử phải tới đảo Linh Xà này mà công tử nhất định không chịu tới. Sao bây giờ cô ta không mời mọc gì cả, công tử lại theo dõi cô ta tới đây? Có lẽ vì người đã lớn, trái tim cũng lớn theo nên thay đổi như vậy phải không?

Vô Kỵ xấu hổ, mặt đỏ bừng, vừa cười vừa đáp:

- Lần này cô gọi tôi tới đây chứ?

Thấy chàng nói như vậy, Triệu Minh cũng xấu hổ theo, nhưng trong lòng cảm thấy thích thú.

Hai người nhìn nhau, không nói năng gì cả, rồi cả hai đều quay đầu đi.
Triệu Minh cúi đầu, tỏ vẻ ngượng nghịu khẽ nói tiếp:

- Thôi được, chúng ta không cãi lý nữa. Nhưng công tử hãy nghe tôi nói câu này đã. Năm xưa công tử cắn cô ta một cái, khiến cô ta nhớ công tử mãi mãi. Cứ nghe lời của nàng vừa nói, đủ thấy nàng ta nhớ công tử suốt đời chứ không sai. Còn tôi cắn công tử một cái là cũng muốn công tử càng nhớ tôi mãi.

Tới lúc này,Vô Kỵ mới biết thâm ý của nàng, lòng cảm động vô cùng.
Triệu Minh lại nói tiếp:

- Tôi thấu cái xẹo ở tay Hân cô nương rất sâu, tôi mới nghĩ rằng, vì công tử cắn cô ta bị thương nặng như vậy, nên cô ta mới thương nhớ công tử thiết tha? Nếu tôi không cắn công tử bị thương nặng như cô ta thì... Nhưng tôi không thể nhẫn tâm cắn công tử bị thương nặng như vậy.

Tôi lại sợ cắn công tử không đau, công tử sẽ quên tôi ngay. Nghĩ đi nghĩ lại, rốt cục tôi mới cắn công tử một cái như thế và bôi thêm thuốc Khứ Hư Tiêu Cơ Tán lên, để cho vết thương của công tử loét to ra, thì công tử mới nhớ tôi mãi mãi.

Thấy Triệu Minh có ý nghĩ ngây thơ như vậy, Vô Kỵ không sao nhịn được cười. Chàng nghe những lời chót, mới hay nàng ta có cử chỉ ngu dại như thế cũng vì quá yêu thương. Rốt cục, chàng thở dài một tiếng rồi nói:

- Tôi không dám oán trách cô đâu, và sự thực tôi không biết cô có lòng tốt như thế. Nếu cô không nói ra thì tôi làm sao hiểu được thâm ý của cô? Sự thực cô chả phải làm như thế tôi cũng không sao quên cô được.

Triệu Minh thấy Vô Kỵ nói như thế liền hỏi tiếp:

- Tôi vẫn không tin công tử mến tôi như lời công tử vừa nói. Vì từ trước tới nay, tôi làm cho công tử bực mình nhiều hơn là tử tế.

- Từ giờ trở đi, quý hồ cô nương đừng có làm cho tôi bực mình nữa là xong.

Nói tới chàng cầm tay Triệu Minh đưa lên trên miệng của mình và nói tiếp:

- Bây giờ tôi cũng cắn cô nương một cái, để cô nương phải nhớ tôi mãi mãi mới được.

Triệu Minh hổ thẹn vô cùng vội dang tay ra, chạy tới cửa khoang thuyền mở cửa khoang định phi thân ra bên ngoài thì vừa va chạm phải Tiểu Siêu.
Nàng kinh hãi giựt mình và nghĩ thầm:

- Nguy tai! Có lẽ con nhỏ này đã nghe thấy hết lời nói của hai ta rồi cũng nên? Như vậy thực xấu hổ chết đi được?

Mặt đỏ bừng, nàng vội chạy lên bong thuyền để lánh mặt.

Tiểu Siêu đi tới trước mặt Vô Kỵ và thưa rằng:

- Thưa công tử, tôi trông thấy Kim Hoa Bà Bà và cô bé xấu xí đi về phía bên kia, mỗi người vác một cái túi lớn, không biết họ định làm trò quái gì thế?

Vô Kỵ thấy Tiểu Siêu vào đột ngột như thế cũng sợ nàng ta nghe thấy lời mình nói với Triệu minh nên Tiểu Siêu nói xong chàng chỉ ầm ừ mấy ttiếng.
Giây phút sau, chàng mới định thần và hỏi lại:

- Có phải hai người đi về phía Bắc, lên trên đỉnh núi tiến về chỗ cái nhà nhỏ không?

- Thưa không phải, họ đi về phía Ðông Bắc, hình như vừa đi vừa cãi lộn với nhau. Trông mặt Kim Hoa Bà Bà có vẻ tức giận lắm.

Thấy Tiểu Siêu nói như vậy, Vô Kỵ liền lên trên boong thuyền và đi về phía đàng đuôi.
Xa xa chàng trông thấy Triệu Minh đang đứng mải chăm chú nhìn xuống mặt bể, nhưng không quay người lại.
Cả hai cùng đứng yên như vậy cho tới mặt trời lặn mới trở xuống dưới khoang.

Cơm nước xong, Vô Kỵ nói với Triệu Minh và Tiểu Siêu rằng:

- Tôi đi dò thám nghĩa phụ. Hai cô ở lại thuyền canh gác, vì đi nhiều người sẽ bị Kim Hoa Bà Bà biết liền.

Triệu Minh đáp:

- Công tử không nên đi vội, chờ trời tối hẳn hãy đi thì hơn.
Vô Kỵ tán thành ý kiến của nàng, nhưng vì nhớ thương nghĩa phụ quá, chàng đợi chờ một canh ấy, tựa như đợi chờ mười năm vậy.

Thấy trời đã tối, chàng đứng dậy nhìn Triệu Minh và Tiểu Siêu mỉm cười rồi đi ra ngoài khoang. Triệu Minh liền cởi thanh Ỷ Thiên Kiếm xuống đưa cho chàng và nói:

- Công tử đem thanh kiếm này để phòng thân thì hơn.

Vô Kỵ ngạc nhiên rồi nói:

- Thôi cô nương cứ giữ lấy để phòng thân thì hơn.

- Không, vì không hiểu tại sao tôi cảm thấy lo ngại vô cùng công tử cứ đem theo thì hơn.

- Cô nương lo ngại gì thế?

- Tôi cũng không hiểu tại sao cả, nhưng tôi thấy Kim Hoa Bà Bà là người giảo hoạt khôn lường. Và Trần Hữu Lượng lại nhiều quỷ kế. Hơn nữa tôi không biết nghĩa phụ của công tử có tin công tử là người con nuôi của ông ta không... Hà, đảo này tên là Linh Xà chưa biết chừng trên đảo này có những thú dữ rắn độc rất lợi hại? ... Huống hồ...

Nói tới đó, nàng ngừng lời, Vô Kỵ vội hỏi:

- Huống hồ cái gì?

Triệu Minh giơ tay lên để vào mồm, làm điệu cằn, rồi khúc khích cười.
Vô Kỵ biết nàng nói Hân Nhi người em họ của mình nên chàng lắc đầu xua tay mấy cái rồi nhảy đi luôn.
Triệu Minh liền gọi với:

- Ðỡ lấy!

Nàng vừa nói vừa ném thanh Ỷ Thiên Kiếm cho chàng.
Chàng vội bắt lấy thanh bảo kiếm, trong lòng thấy ấm áp và nghĩ thầm:

- Nàng tin ta như vậy, dám cho ta mượn cả thanh Ỷ Thiên Kiếm nữa.

Chàng cột thanh bảo kiếm lên trên vai, rồi giở khinh công ra đi về phía Bắc của hòn đảo.
Vừa đi vừa nhớ tới lời nói của Triệu Minh chỉ sợ trong những bụi lau có những thú dữ và rắn độc ẩn núp, nên chàng rất cẩn thận, và cứ kiếm những nơi không có cỏ lau mà đi. Ði được một lát, chàng đã tới dưới chân núi, chàng ngẩng đầu nhìn lên phía trên thấy căn nhà lá ở trên đỉnh núi tối đen như mực, liền nghĩ thầm:

- Có lẽ nghĩa phụ ta đã ngủ say chắc.

Chàng nghĩ như vậy, nhưng lại nghĩ tiếp:

- Nghĩa phụ ta mù hai mắt, thì thắp đèn làm chi? Biết đâu ông ta vẫn chưa ngủ...

Chàng đang suy nghĩ, bỗng văng vẳng nghe trên lưng núi ở phía trái có tiếng người nói vọng tới. Chàng vội bò tới nơi có tiếng nói đó.
Nhưng khi tới nơi chàng lại không nghe gì hết. Lúc ấy chỉ có tiếng gió Bắc thổi vào bụi cây có tiếng kêu "xào xào" thôi.
Chàng lại bò về phía trước bốn năm trượng, bỗng nghe thấy một giọng nói rất nhỏ của một người đang nói chuyện với một người khác:

- Sao mi còn không ra tay đi còn cứ đứng chần chừ mãi như thế làm chi?

Chàng nhận ra người đó chính là Kim Hoa Bà Bà, còn người trả lời mụ ta là Hân Nhi, chàng nghe người em họ của mình đáp:

- Bà làm như thế, không nên không phải với người bạn cũ tí nào, Tạ đại hiệp giao hảo với bà mấy chục năm liền, nên ông ta rất tin bà mới theo bà về Trung Nguyên như vậy.

Kim Hoa Bà Bà cười nhạt trả lời:

- Y tin ta ư? Buồn cười thật. Mi hãy còn ít tuổi, trẻ con không biết gì hết. Nếu y tin ta sao y không cho ta mượn thanh bảo đao. Sở dĩ y theo ta trở về Trung Nguyên là muốn tìm đứa con nuôi của y đấy chứ.

Thấy người đối đáp, Vô Kỵ biết Kim Hoa Bà Bà đang hạ độc kế hãm hại nghĩa phụ mình để cướp lấy thanh bảo đao. Vì vậy chàng bò lên mấy trượng nữa để nghe cho rõ.
Trong bóng tối chàng đã trông thấy hình bóng lom khom của Kim Hoa Bà Bà. Chàng còn nghe có tiếng kêu "coong" ở trước mặt bà như đồ kim khí va chạm vào núi đá vậy. Một lát sau có một tiếng kêu như thế nữa. Chàng ngạc nhiên vô cùng, nhưng sợ hai người phát giác nên không dám tiến tới gấn.
Chàng lại nghe thấy Hân Nhi nói tiếp:

- Bà định cướp bảo đao Ðồ Long của ông ta sao không giao chiến thẳng thắn, như vậy mới phải là hành vi của một người anh hùng. Kim Hoa Ngân Diệp của Linh Xà đảo đã oai trấn giang hồ bấy lâu nay, nếu bây giờ Bà Bà làm như vậy, thế nào chả bị thiên hạ hảo hán chê cười. Dù Bà Bà có cướp được thanh bảo đao đó đánh bại được nữ đệ tử phái Nga Mi đi chăng nữa cũng không vẻ vang gì mà.

Kim Hoa Bà Bà cả giận đứng thẳng người lên quát mắng:

- Con nhãi năm xưa ai đã cứu mi thoát chết, trong khi cha mi đang định giết mi? Bây giờ mi đã lớn rồi, không nghe lời Bà Bà này dạy bảo nữa. Tên Tạ Tốn có họ hàng thân thích với mi đâu, sao mi cứ bênh y như thế?

Tuy tức giận và quát mắng, Kim Hoa Bà Bà không vẫn không dám nói lớn, vì sợ Tạ Tốn nghe. Sự thật chỗ đứng của Kim Hoa Bà Bà còn cách nhà lá của Tạ Tốn rất xa, dù có lớn tiếng nói cũng chưa chắc nghe được nhưng Kim Hoa Bà Bà vẫn sợ hãi. Hân Nhi liền vứt cái túi đang vác trên vai xuống, liền có tiếng kêu "lẻng kẻng" đồng thời nàng nhảy lùi về phía sau ba bước.

Kim Hoa Bà Bà lại quát mắng tiếp:

- Mi làm gì thế. Bây giờ mi có lông cánh đầy đủ muốn bay phải không?

Hân Ly đáp:

- Thưa Bà Bà, con không bao giờ dám quên ơn Bà Bà, nhưng đại hiệp là nghĩa phụ của anh ấy.

Trong thế gian nầy không có ai ngu như mi cả, tiểu tử họ Trương đã rớt xuống thung lũng sâu muôn trượng như thế và mi lại nhge thấy Võ Liệt và Thanh Anh nói với nhau, bảo thằng nhỏ ấy đã chết rồi mà mi vẫn còn bắt chúng đem về tra khảo. Chúng đã khai đúng như thế, chẳng lẽ chuyện như vậy còn là chuyện giả hay sao? Có lẽ bây giờ xương cốt của thằng nhỏ họ Trương đã hóa thành tro rồi cũng nên, mà mi vẫn còn nhớ nhung y như vậy thật buồn cười.

-Thưa Bà Bà, dù sao con không thể quên anh ta được, cũng như Bà Bà đã nói... cái gì oan nghiệp kiếp trước...

Kim Hoa Bà Bà thở dài một tiếng rồi đổ giọng ôn hòa và nói tiếp:

- Ðừng nói năm xưa, thằng nhỏ ấy không chịu theo mi tới đảo Linh Xà nầy, mà dù nó có theo tới đây và đã kết thành phu phụ với con đi chăng nữa, thì nó cũng đã chết rồi, con đợi chờ sao được, cũng may nó chết sớm như vậy, nếu nó còn sống mà bây giờ trong thấy mặt con xấu xí như thế này, ta dám chắc y không khi nào yêu con đâu. Vậy con trông thấy yêu một thiếu nữ khác thì lòng con sẽ ra sao?

Thấy Hân Ly không nói năng gì hết. Kim Hoa Bà Bà lại nói tiếp:

- Không nói gì người khác cứ nói Chu cô nương của phái Nga Mi mà thấy trò ta đã bắt tới đây xinh đẹp như thế, thằng nhỏ họ Trương trông thấy thề nào cũng phải động lòng. Lúc ấy con giết Chu cô nương hay giết thằng nhỏ. Hù, hù... nếu con không luyện môn võ công này thì con vẫn là một giai nhân tuyệt sắc, nhưng bây giờ cái gì cũng khỏi nói nữa.

-Y đã chết rồi mặt con cũng đã bị hủy rồi còn biết nói năng chi nữa? Nhưng Tạ đại hiệp là nghĩa phụ của anh ta, con xin Bà Bà đừng có đụng tới một sợi lông chân của ông ta, con chỉ yêu cầu Bà Bà có điều này thôi, còn việc gì con cũng nghe lời Bà Bà dạy bảo.

Nói xong, nàng quỳ ngay xuống dưới đất. Thì ra Kim Hoa Bà Bà với Hân Ly đi đến Băng Hỏa đảo đón Tạ Tốn về, vì đường sá xa xôi, nên cả hai đi lẫn về tốn mất gần một năm trời và khi về tới Trung Nguyên, Kim Hoa Bà Bà không lai vãng với ai hết, vì thế việc Vô Kỵ lên làm Giáo chủ của Minh Giáo tuy đã đồn ầm khắp trong võ lâm mà Kim Hoa Bà Bà với Hân Ly không hay biết gì hết.

Kim Hoa Bà Bà ngẫm nghĩ giây lát rồi lại nói tiếp:

- Thôi được, con đứng dậy đi.

Hân Ly mừng rỡ vô cùng vội đáp:

- Cám ơn Bà Bà.

Ta nhận lời con, không giết y, nhưng ta thế nào cũng phải lấy được thanh bảo đao Ðồ Long mới thôi...

-Nhưng...

Kim Hoa Bà Bà vội ngắt lời nàng và quát bảo:

- Ðừng có nói lôi thôi nữa. Mi còn muốn làm cho Bà Bà này tức giận phải không?

Nói xong, bà ta giơ tay ném một cái, liền có tiếng kêu "coong" ngay.
Tiếp theo đó chỉ thấy bà ta giơ hai tay lên ném lia lịa và vừa ném vừa đi.
Hân Ly ôm đầu, ngồi trên một tảng đá nức nở khóc.
Vô Kỵ thấy nàng thương yêu mình như vậy trong lòng cảm động vô cùng.

Qua một lát sau, Kim Hoa Bà Bà ở ngoài mười mấy trượng quát bảo:

- Mau đưa ta.

Bất đắc dĩ Hân Nhi đành phải đưa hai cái túi vải ấy cho mụ.
Vô Kỵ thấy nàng đi tới gần Kim Hoa Bà Bà liền đuổi theo mấy bước nhìn xuống đất xem.
Chàng kinh hãi vô cùng, vì thấy dưới mặt đất cứ cách hai ba thước là có một mũi kim dài bảy tám tấc, cắm sâu vào trong đá.
Mũi kim bén nhọn khôn tả, chàng càng nhìn càng hoảng sợ, liền nghĩ thầm:

- Ðúng Kim Hoa Bà Bà địch không nổi nghĩa phụ ta, nên mới phải cắm kim dưới đất như thế. Mụ ta tưởng nghĩa phụ ta mắt mù, cắm kim châm như thế để cho nghĩa phụ mình dẫm phải dù không chết cũng bị thương nặng. Mụ ta xếp đặt như vậy ác độc thật. Mụ biết nếu ném bằng ám khí thể nào nghĩa phụ ta cũng nghe thấy tiếng gió tránh né hay chống đỡ. Nhưng xếp đặt như vậy thế nào nghĩa phụ ta cũng mắc kế. Nhưng tại sao mụ già ác độc ấy lại gọi nghĩa phụ ta là Tạ hiền đệ, không biết trước kia tình giao hảo giữa hai người có mật thiết không? Nếu phải, ta hãy đợi hai người giở mặt với nhau rồi ta sẽ tố cáo ác kế của mụ ta cho nghĩa phụ hay. Ngày hôm nay, trời đã để cho ta được tới đây, tất nhiên ta không để cho nghĩa phụ bị thương được.


Chàng quyết định như vậy, liền bó gối ngồi ở phía sau đó để chờ.
Bỗng có một luồng gió mạnh thổi tới, trong tiếng gió có lẫn tiếng lá cây rụng. Chàng biết ngay không phải tiếng lá rụng mà là tiếng chân của một người có khinh công rất cao siêu vừa nhảy tới chỗ cạnh mình. Chàng vội quay người lại nhìn, liền thấy một người có thân hìng gầy gò bé nhỏ bước đi rất lẹ, đang rón rén đi tới.
Người đó chính là Trần Hữu Lượng, trưởng lão của Cái Bang, tay y cầm một con đao rất mỏng nhưng dùng một miếng vải bọc ngoài đao để cho ánh sáng đao khỏi thấp thoáng.
Chàng thấy hành vi của Hữu Lượng lén lút như vậy, liền nghĩ thầm:

- Triệu Minh thông minh thật, nàng đoán việc gì cũng đúng. Quả nhiên việc này không phải là hiền lành.

Chàng đang nghĩ, bỗng nghe thấy Kim Hoa Bà Bà lớn tiếng kêu gọi:

- Tạ hiền đệ có cẩu tặc không sợ chết đến đấy.

Vô Kỵ giật mình kinh hãi, nghĩ thầm:

- Kim Hoa Bà Bà lợi hại thật. Chẳng lẽ bà ta phát giác tung tích của ta chăng. Nhưng không có lý nào mụ ta lại hay biết ta ẩn núp ở nơi đây được?

Chàng thấy Hữu Lượng nằm yên trong bụi cỏ không dám cử động chút nào.
Chàng liền tiến lên mấy trượng, sở dĩ chàng tới gần như thế là phòng nghĩa phụ có bị Kim Hoa Bà Bà ám hại thì mình mới ra tay cứu kịp.
Một lát sau, chàng thấy một bóng người to lớn trong căn nhà bé nhỏ ở phía trước núi bước ra.
Người đó chính là Tạ Tốn.
Chàng thấy nghĩa phụ mình đứng trước nhà không nói năng gì hết.

Kim Hoa Bà Bà lại lớn tiếng nói tiếp:

- Tạ hiền đệ, đối với người bạn cũ thì đề phòng cẩn mật đến thế mà đối với người ngoài thì lại tin cậy như vậy. Ngày hôm nay hiền đệ để y tẩu thoát bây giờ y quay trở lại để tìm kiếm hiền đệ đấy.

Tạ Tốn lạnh lùng đáp:

- Tạ Tốn tôi là người thật thà suốt đời bị người ta lừa gạt. Hữu Lượng lại quay trở lại kiếm ta làm chi?

Kim Hoa Bà Bà lại nói tiếp:

- Những tiểu nhân giả hoạt nầy lý đến chúng làm chi. Ngày hôm nay, lúc hiền đệ tha chết cho y có biết y đang giở trò gì không. Y chuẩn bị sẳn hai thế võ, một là Sư Tử Bát Thố của phái Võ Ðang và một là Giáng Ma Thích đấu thức. Hà hà, hiền đệ có biết y chuẩn bị hai thế võ đó để định đối phó với ai không?

Tiếng cười của Kim Hoa Bà Bà như tiếng cú kêu trong đêm khuya nghe càng rùng rợn thêm.

Tạ Tốn ngẩn người ra, đã biết lời nói của Kim Hoa Bà Bà không sai chút nào, chỉ vì mắt mình mù, nên mới bị mắc hỡm Hữu Lượng.
Nghe Kim Hoa Bà Bà nói xong, Kim Mao Sư Vương lạnh lùng đáp:

- Tạ Tốn tôi bị người ta lừa dối đã nhiều lần rồi, chứ lần này có phải lần đầu tiên đâu. Những quân hèn mạt như vậy, trên giang hồ nhiều lắm, giết một tên thì chỉ thiếu một tên thôi chứ không thể nào giết sạch chúng được. Hàn phu nhân cũng là bạn tốt của tôi, tại sao lúc ấy trông thấy lại không cho tôi hay, có phải định tâm chọc tức tôi đấy không?

Lão anh hùng vừa nói tới đó, đột nhiên phi thân tới trước mặt Hữu Lượng nhanh như điện chớp vậy.

Hữu Lượng kinh hãi vô cùng, giơ đao lên chém liền.
Nhưng Tạ Tốn đã giơ tay trái lên chộp lấy con đao của y và dùng tay phải tát cho y ba cái bạt tai liền.
Tiếp theo đó Kim Mao Sư Vương chộp cổ Hữu Lượng và nói:

- Lúc nãy ta muốn giết mi như giết một con gà vậy. Nhưng Tạ Tốn đã nói trước cho phép mi mười năm sau quay trở lại kiếm ta. Nên bây giờ ta lại tha cho mi một lần nữa. Nếu lần sau ta còn gặp mi, tất nhiên ta không thể nào tha thứ được nữa.

Nói xong Tạ Tốn khẽ vứt tên nọ xuống dưới sườn núi liền.
Vô Kỵ thấy chỗ Hữu Lượng bị rớt xuống đúng là nơi Kim Hoa Bà Bà đã cắm sẳn những ngọn kim châm. Chàng đoán chắc, tên nọ bị rớt xuống đụng phải những mũi nhọn đó thể nào cũng kêu đau. Như vậy âm mưu độc kế của Kim Hoa Bà Bà sẽ bại lộ liền. Ngờ đâu, Kim Hoa Bà Bà đã lẹ tay đưa cây thiết quài ra, đẩy người Hữu Lượng một cái, tên đệ tử Cái Bang ấy liền bị đẩy bắn ra ngoài mấy trượng.
Ðồng thời mụ già đó lại nói với theo:

- Từ nay mi còn bước lên Linh Xà đảo của mụ già này, ta sẽ giết chết một trăm đệ tử của Cái Bang liền. Kim Hoa Bà Bà nói được làm được. Ngày hôm nay hãy thưởng cho mi một bông Kim Hoa trước.

Nói xong, mụ ta giơ tay trái lên ném một cái, liền có ánh sáng vàng thấp thoáng, và tiếng kêu "bộp" một tiếng, má bên phải của Hữu Lượng bị một bông Kim Hoa ném trúng liền. Bị bông hoa vàng ấy cắm ngay vào má, Hữu Lượng không sao nói lên được, nên y cứ giơ tay lên má, cắm đầu chạy xuống dưới núi luôn.

Lúc ấy Tạ Tốn đã đi tới chỗ cách trận kim nhọn không đầy ba trượng.
Vô Kỵ ẩn núp ở sau tảng đá đang ở phía trước lão hiệp, bây giờ hóa ra ở phía sau, nội công của chàng cao siêu hơn của Hữu Lượng rất nhiều nên chàng nín thở mà Tạ Tốn với Kim Hoa Bà Bà không hay biết gì hết.

Kim Hoa Bà Bà quay người lại khen ngọi:

- Tai của Tạ hiền đệ thính thật, nếu người không biết không ai dám bảo hiền đệ mắt mù đâu. Phen nầy hiền đệ trở về Trung Thổ thế nào cũng hoành hành trên hai mươi năm là ít.

Tạ Tốn đáp:

- Hàn phu nhân đừng có ngợi khen tôi như thế làm chi nữa. Nếu tai tôi thính như phu nhân nói thì sao tôi không biết tên nọ đã sửa soạn hai thế võ. Bây giờ tôi chỉ mong hay được tin tức của Vô Kỵ rồi tôi chết cũng cam tâm. Tôi có rất nhiều người thù oán, nên cái chết của tôi có thảm khốc đến đâu cũng đáng lắm. Như vậy còn nói chi là tung hoành trên giang hồ nữa.

Hộ Giáo Pháp Vương của Minh giáo ơi, hiền đệ có giết thêm vài người nữa cũng không nghĩa lý gì mà. Tạ hiền đệ hãy đưa thanh đao Ðồ Long cho tôi mượn đã.

Tạ Tốn lắc đầu không trả lời. Kim Hoa Bà Bà lại nói tiếp:

- Bây giờ chốn này đã lộ liễu rồi, hiền đệ không thể ở lại nơi đây được nữa, để tôi tìm một nơi khác ẩn khuất hơn rồi đưa hiền đệ tới đó ở tạm vài tháng, chờ tôi đem thanh đao Ðồ Long đánh bại phái Nga Mi rồi tôi sẽ hết sức tìm kiếm Trương Vô Kỵ cho hiền đệ.

Tạ Tốn lắc đầu, Kim Hoa Bà Bà lại nói tiếp:

- Tạ hiền dệ có còn nhớ tám chữ Tứ Ðại Pháp Vương Tỷ Bạch Kim Thanh không? Thiết nghĩ năm xưa chúng ta phục vụ dưới trướng của Dương giáo chủ Hân Thiên Vương. Hân hiền đệ, Bức Vương Vi hiền đệ, và tôi với chú hai người hoành hành thiên hạ, không ai địch nổi chúng ta. Ngày hôm nay, chẳng lẽ hiền đệ lại chịu để cho người chị Tỷ Sam này bị người ta khinh thị mà không ra tay trợ giúp hay sao?

Vô Kỵ nghe nói tới đó giật mình kinh hãi nghĩ thầm:

- Nghe lời mụ ta nói chẳng lẽ mụ ta là Tỷ Sam Long Vương người đứng trên đầu của Tứ Ðại Pháp Vương của bổn giáo chăng? Sao thiên hạ lại có những chuyện kỳ lạ như thế.

Nghĩ đoạn chàng lại nghe thấy Tạ Tốn thở dài một tiếng và đáp:

-Chuyện cũ còn nhắc tới làm chi, chúng ta đã già nua cả rồi.

-Tạ hiền đệ, người chị này tuy đã già thật, nhưng hai mắt vẫn chưa hoa. Chẳng lẽ ta không nhận ra võ công của hiền đệ không tiến bộ hơn hai mươi năm trước hay sao. Hà tất hiền đệ phải khiêm tốn làm chi? Chúng ta sống ở trên đời không còn mấy tuổi nữa đâu. Theo ý ngu tỷ thì nhân lúc Tứ Ðại Pháp Vương của Minh Giáo chưa chết, chúng ta nên dắt tay nhau ra ngoài giang hồ làm một việc rất oanh liệt có hơn không?

Lúc này nhị ca với Vi hiền đệ chưa chắc còn sống sót, nhất là Vi hiền đệ bị hơi hàn độc làm nguy có lẽ đã chết lâu rồi cũng nên,

Hiền đệ đoán như vậy lầm lắm. Nói thật cho hiền đệ hay hiện giờ Bạch Mi Ưng Vương với Thanh Dực Bức Vương đang ở trên Quang Minh đỉnh, cả hai đều khoẻ mạnh như thường.

- Hân nhị ca với Vi hiền đệ trở vế Quang Minh đỉnh làm chi?

- Ðiều đó ngu tỷ không hay rõ lắm, nhưng chính mắt Hân Ly đã trông thấy và nó chính là cháu ruột của Hân hiền đệ đấy. Nó bất hiếu với cha nên cha nó định giết nó, lần đầu tiên nhờ được sư tỷ cứu giúp, lần thứ hai Vi hiền đệ ra tay cứu cho. Sau Vi hiền đệ đem nó lên Quang Minh đỉnh nhưng khi tới giữa đường thì bị ngu tỷ bắt lại đem về đây.

Nói tới đó, Kim Hoa Bà Bà quay đầu về phía Hân Ly nói tiếp:

- Hân Ly, con kể lại chuyện sáu đại môn phái vây đánh Quang Minh đỉnh thế nào nói cho Tạ công công nghe đi.

Hân Ly bèn bèn đem những chuyện mà mình đã thấy ở Tây Vực kể hết cho Tạ Tốn nghe, nhưng nàng chưa lên tới Quang Minh dỉnh đã bị Kim Hoa Bà Bà bắt cóc đem về đây. Nên những chuyện đã xảy ra trên Quang Minh đỉnh như thế nào, nàng không hay biết gì hết.
Tạ Tốn càng nghe càng lo âu vội hỏi:

- Sau rồi thế nào nữa? Sau rồi thế nào nữa? ...

Y không thấy Hân Ly trả lời, liền nỗi giận nói tiếp:

- Hàn phu nhân, vì việc tranh lộc Giáo chủ, phu nhân đã bất hòa với anh em chúng tôi. Nhưng tại sao bổn giáo bị nạn như thế mà phu nhân lại khoanh tay đứng nhìn. Phu nhân thử xem Hân nhị ca và Vi hiền đệ. Ngũ Tảng nhân với Ngũ Hành kỳ ai mà chẳng lên trên Quang Minh đỉnh cứu giúp bổn giáo là gì.

Kim Hoa Bà Bà lạnh lùng đáp:

- Tôi không lấy được con đao Ðồ Long tôi vẫn là bại tướng của Diệt Tuyệt Lão ni, như vậy dù tôi có lên trên Quang Minh đỉnh cũng không thể nào ra tay đấu với mụ ấy được. Như vậy tôi có lên trên đó cũng như là không, huống hồ ngày đó tôi hay biết chỗ ở của hiền đệ, tôi không kịp chờ đợi gì cả, tôi liền đi ngay Băng Hỏa đảo để đón hiền đệ về đây.

Tạ Tốn lại hỏi tiếp:

- Sao Hàn phu nhân biết chỗ ở của tôi như vậy, có phải người của phái Võ Ðang nói cho phu nhân hay không?

Người của phái Võ Ðang làm sao mà biết chỗ ở của hiền đệ được. Vợ chồng Thúy Sơn bị người của các môn phái bắt ép, cả hai đành tự sát mà cũng không chịu thổ lộ chỗ ở của hiền đệ cho chúng hay. Như vậy, người của phái Võ Ðang làm sao mà biết được. Bây giờ tôi cũng không cần giấu diếm hiền đệ làm chi, nói thật cho hiền đệ biết cũng không sao. Sự thực tôi đi Tây Vực gặp một người tên Võ Liệt. Không ngờ, trong khi cha con y nói chuyện, tôi tình cờ nghe chúng nói tới chỗ ở của hiền đệ.

Vô Kỵ nghe Kim Hoa Bà Bà nói như vậy hổ thẹn vô cùng, nghĩ lại năm xưa mình bị cha con Chu Trường Linh lừa gạt, nên mới tiết lộ chỗ ở của nghĩa phụ cho cha con y hay. Nếu vì thế mà nghĩa phụ bị kẻ ám hại, mình là người phải gánh hết tội lỗi đó.

Chàng lại nghe Tạ Tốn nói tiếp:

- Sáu đại môn phái vây đánh Minh Giáo như vậy, rút cục ra sao? Sao lúc phu nhân tới Băng Hỏa đảo đón tôi, lại giấu không cho tôi hay tin ấy. Phen nầy phu nhân về tới Trung Nguyên chắc hay thêm nhiều tin nữa phải không?

Kim Hoa Bà Bà đáp:

- Tôi có nói cho hiền đệ biết cũng không có ích lợi gì? Thế nào chẳng bị hiền đệ trách cứ. Sự hưng vong của Minh Giáo đã không liên can gì tới tôi đã lâu. Năm xưa Tả, Hữu Quang Minh Sứ vây đánh tôi ở trên Quang Minh đỉnh như thế nào, chắc hiền đệ đã quên bẳng chuyện ấy rồi phải không? Riêng tôi vẫn nhớ kỹ lắm.

- Hà, tư thù là việc nhỏ, bảo hộ bổn giáo là việc lớn. Theo lời của phu nhân vừa nói thì phu nhân hẹp lượng quá.

- Tôi đàn bà tất nhiên rộng lượng sao bằng đàn ông? Năm xưa tôi phá cửa ra khỏi Minh Giáo, đã thề không liên can gì tới Minh Giáo nữa. Bằng không Hồ Thanh Ngưu không coi tôi là người ngoài. Và tại sao y còn bắt tôi thề nặng không trở về bổn giáo, rồi mới chịu chữa cho Ngân Diệp tiên sinh? Nói thực cho Hiền đệ hay chính tay tôi đã giết vợ chồng Hồ Ðiệp Cốc Tiên Y, vì vậy Tỷ Sam Long Vương nầy đã phạm phải giới luật lớn của bổn giáo rồi, thì còn liên can làm sao tới Minh Giáo được.

- Hàn phu nhân, tôi biết rõ tâm sự của phu nhân lắm. Phu nhân bảo mượn con đao Ðồ Long của tôi để đi trả thù phái Nga Mi, nhưng sự thực phu nhân muốn đối phó với Dương Tiêu và Phạm Dao các người thì đúng hơn. Như vậy, tôi nhất định không cho phu nhân mượn đâu.

Kim Hoa Bà Bà ho mấy tiếng, rồi hỏi tiếp:

- Tạ hiền đệ, năm xưa võ công của hiền đệ so sánh với tôi thì ai cao ai thấp?

- Lúc ấy, Tứ Ðại Pháp Vương mỗi người có một sở trường riêng.

- Ngày nay hiền đệ đã hư cả hai mắt, vậy hiền đệ có dám đấu với tôi không?

- Có phải phu nhân muốn thị mình mạnh mà định cướp bảo đao của tôi phải không? Tuy Tạ Tốn bị mù thực, nhưng có Ðồ Long đao ở trong tay cũng như là không mù.

Nói xong Tạ Tốn ngẩng mặt lên trời rú một tiếng thực dài, rồi giận dữ quát hỏi tiếp:

- Con Ngọc Diện Hỏa Hầu theo tôi hai mươi năm như bóng với hình vậy. Tại sao phu nhân lại dùng thuốc độc giết chết nó? Tôi chịu nhịn không nói ra, chứ có phải tôi không hay biết việc ấy đâu?

Vô Kỵ nghe thấy Tạ Tốn nói như vậy, rùng mình hoảng sợ, vì năm xưa con khỉ đã cứu cha mẹ chàng thoát chết và hồi chàng còn nhỏ, nó là người bạn duy nhất của chàng. Nay chàng đột nhiên nghe nói nó đã chết vậy, chàng đau lòng vô cùng.
Kim Hoa Bà Bà lạnh lùng đáp:

- Mỗi lần con khỉ ấy trông thấy Bà Bà nó cứ trợn trừng mắt lên nhìn, hình như nó muốn tấn công lén tôi vậy. Vả lại thân pháp của nó nhanh như điện chớp, không kém gì một võ lâm cao thủ. nếu tôi không đề phòng nhỡ nó tấn công trộm, có phải tôi bị nó giết chết lúc nào hay không? Tôi muốn xem nó có phải tinh khôn như người ta vẫn nói hay không? Nên tôi mới cho thuốc độc vào mấy trái mận đào để cho nó ăn thử xem, nếu nó tinh khôn thực thì thế nào cũng không ăn. Ngờ đâu, nó chỉ có hư danh thôi, chứ không phải tinh khôn thực, vừa thấy mấy trái mận đào của Bà Bà này đã nhẩy lại ăn lấy ăn để liền, và nó còn chắp tay vái chào cám ơn Bà Bà này nữa.

Vô Kỵ nghe thấy mụ ta nói như vậy, chàng càng nghe càng tức giận thêm chỉ muốn nhảy ra đánh cho Kim Hoa Bà Bà mấy cái bạt tai mới hả dạ. Nhưng chàng sực nghĩ lại:

- Tuy mụ già này quái ác thật, nhưng dù sao mụ ta cũng là người đứng đầu trong Tứ Ðại Pháp Vương của bổn giáo, ta phải nhẫn nại để thâu phục mụ ta, như vậy mới bảo toàn được lòng nghĩa khí của các anh em trong bang phái.

Tạ Tốn thở dài một tiếng, tiến lên một bước, trợn trừng đôi mắt đã mù, hướng về phía Kim Hoa Bà Bà. Tuy vậy trông đại hiệp vẫn thần oai lẫm lẫm.

Hân Ly thấy vậy hãi sợ vô cùng, vội lui về phía sau mấy bước.
Kim Hoa Bà Bà lưng vẫn khom, tay vẫn chống quài trượng, thỉnh thoảng ho vài tiếng, mụ thấy Tạ Tốn chỉ giơ tay ra đánh một cái là trúng mụ liền, nhưng mụ đứng yên không cử động gì hết, hình như không coi Tạ Tốn vào đâu.

Vô Kỵ đã thấy Bà Bà đối địch với đối phương mấy lần, võ công của mụ ta rất lợi hại và thân pháp nhanh vô cùng. Khinh công của mụ ta không kém gì Vi Nhất Tiếu. Bây giờ chàng thấy Bà Bà đứng đối diện với Tạ Tốn mà trông mụ ta ung dung như thường, không có vẻ gì gay cấn hết. Chàng liền nghĩ thầm:

- Khi Bà Bà ở trong Minh Giáo, tên tuổi còn được xếp trên ông nội ta, nghĩa phụ và Vi Bức Vương còn phải xếp tên ở dưới bà ta nữa. Như vậy đủ thấy võ công bà ta lợi hại như thế nào . Vì vậy chàng mới lo ngại cho Tạ Tốn.
Chàng lại nghe thấy chung quanh có tiếng cú kêu và gió thổi "vèo vèo" khiến cảnh tượng ấy thêm thê thảm.

Tạ Tốn với Kim Hoa Bà Bà đứng đối diện nhau, nhưng không ai tấn công ai cả, mãi một lát lâu, Tạ Tốn mới lên tiếng nói:

- Hàn phu nhân, ngày hôm nay bắt buộc tôi phải ra tay và đã trái mất lời thề kết nghĩa năm xưa của Tứ Ðại Pháp Vương chúng ta. Tạ Tốn tôi lấy làm đau lòng vô cùng.

Kim Hoa Bà Bà đáp:

- Tạ hiền đệ là người rất hiền từ, nên tôi nghe người ta nói hiền đệ giết rất nhiều anh hùng hào kiệt có tên tuổi ở trên giang hồ, tôi không tin tí nào.

Tạ Tốn thở dài và đỡ lời:

- Sở dĩ tôi giết họ như thế là vì tôi muốn nóng lòng trả thù cho vợ con, nên tôi không còn suy nghĩ gì hết mà chém giết họ bừa như vậy. Tôi biết làm như thế rất có lỗi với giang hồ, ngoài ra còn có một việc tôi đã trót lầm lỡ, là xử dụng Thất thương quyền đánh chết Không Kiến Thần tăng.

Kim Hoa Bà Bà nghe nói, giật mình kinh hãi, vội hỏi trở lại:

- Có thực hiền đệ luyện được môn võ công lợi hại đó từ hồi nào thế?

Mụ ta vẫn tin võ công của mình đối địch được với Tạ Tốn. Bây giờ nghe thấy Tạ Tốn dùng quyền đánh chết Thần tăng nên mới hoảng sợ như thế.

Tạ Tốn đáp:

- Phu nhân khỏi lo sợ, sở dĩ tôi đánh chết được Không Kiến Thần tăng, là vì ông ta chỉ chịu đòn chứ không chống cự lại, sở dĩ ông ta chỉ chịu cho tôi đánh như thế là muốn siêu độ tôi đấy thôi.

- Có thế chứ, lão bà địch không nổi Thần tăng, mà hiền đệ chỉ đánh có mười ba quyền Thần tăng đã chết, như vậy hiền đệ chỉ đánh chín mười quyền cũng đủ diệt nổi lão bà này liền.

- Hàn phu nhân, năm xưa ở trên Quang Minh đỉnh, Hàn dại ca với phu nhân đối xử với tôi rất tử tế, tôi còn nhớ một lần tôi đau yếu, phu nhân đã trông nom tôi hơn một tháng trời, nên lúc nào tôi cũng ghi nhớ ơn ấy trong lòng.

Nói xong, đại hiệp vỗ áo bông phủi bụi và nói tiếp:

- Khi tôi ở hải ngoại, toàn mặc áo da thú bây giờ phu nhân may áo quần cho tôi mặc đấy thật là áo trong lẫn áo ngoài cũng đều đúng kích thước hết. Ðủ thấy tình nghĩa trên Quang Minh dỉnh năm xưa hãy còn, phu nhân đã trót giết con Ngọc Hỏa Hầu, ta cũng không nói gì hết. Thôi phu nhân đi đi, chúng ta cũng không cần tái kiến nữa, nhưng tôi nhờ phu nhân truyền hộ một tin nầy cho Vô Kỵ con tôi, tôi bảo nó đến đây gặp tôi một phen. Như vậy tiểu đệ rất cám ơn bà chị.

Kim Hoa Bà Bà gượng cười đáp:

- Thế ra hiền đệ vẫn còn nhớ những tình nghĩa năm xưa đấy. Tôi xin nói thực để hiền đệ hay từ khi Ngân Diệp đại ca khuất núi đến giờ, tôi chán sự đời lắm, nhưng vì còn mấy mối thù chưa trả nên tôi mới không chết theo Ngân Diệp đại ca là thế. Tạ hiền đệ, những nhân vật trên Quang Minh đỉnh đủ lợi hại đến thế nào và cơ mưu hơn người đến đâu, với ai chớ với người chị này thì không nghĩa lý chi hết. Nhưng riêng đối với Tạ hiền đệ thì ngu tỷ lại coi khác chẳng hay hiền đệ có biết tại sao không?

Kim Hoa Bà Bà tiến lên mấy bước, bỗng ngồi trên một tảng đá và nói tiếp:

- Năm xưa ở trên Quang Minh đỉnh chỉ có Dương Giáo chủ phu nhân với Tạ hiền đệ mà Tỷ Sam Long Vương nầy coi thuận mặt mà thôi. Từ khi ngu tỷ lấy Ngân Diệp tiên sinh đến giờ và chỉ có Dương phu nhân với hiền đệ là người không trách cứ ngu tỷ lấy nhầm chồng thôi.

Tạ Tốn cũng từ từ ngồi xuống trả lời:

- Tuy Hàn đại ca không phải là người trong bổn giáo nhưng cũng là người anh hùng. Các anh em phản đối như thế thì hơi hẹp lượng. Hà... hà... khi sáu đại môn phái vây đánh Quang Minh đỉnh không biết các anh em có việc gì không?

- Tạ hiền đệ ở hải ngoại mà lúc nào cũng nhớ những việc xảy ra ở Trung Thổ. Người ta sống trên đời có mấy chục năm thôi, thoáng cái đã qua liền, hà tất phải nhớ thương đến những người quanh mình làm chi?

Hai người chỉ cách nhau có mấy thước, có thể nghe thấy tiếng hơi thở của nhau được.
Tạ Tốn thấy Kim Hoa Bà Bà cứ nói một câu lại ho lên vài ba tiếng liền hỏi:

- Năm xưa phu nhân kịch chiến với Cái Bang, bị chúng đâm trúng một cái vào phổi, từ đó tới giờ cũng chưa khỏi hay sao?

- Cứ đến mùa đông tiết trời giá lạnh là ho dữ dội. Hà... đã ho ba mươi năm ho mãi nó cũng quen rồi! Tạ hiền đệ! Tôi nghe thấy hơi thở của Tạ hiền đệ không được đều đặn, có phải vì luyện Thất Thương quyền mà nội tạng đã bị thương đấy không? Vậy hiền đệ phải nên cẩn thận mà điều dưỡng mới được.

- Cám ơn bà chị đã quan tâm như vậy.

Ðại hiệp bỗng ngửng đầu lên, hướng đầu về phía Hân Ly và kêu gọi:

- Hân Ly, cháu lại đây!

Nàng liền vâng lời đi tới bên Tạ Tốn và kêu gọi:

- Tạ công công!

Tạ Tốn lại nói tiếp:

- Cháu không dám!

Tạ Tốn vừa cười vừa nói tiếp:

- Thiên Thù Tuyệt Hộ Thủ của cháu không thể đả thiương được ta đâu! Cháu cứ việc ra sức mà đâm thử đi, để ta xem công lực của cháu đã đến mức nào rồi?

Hân Ly vẫn không dám đâm thử và trả lời rằng:

- Năm xưa Tạ công công với Bà Bà cháu là bạn kết nghĩa với nhau, dù có việc gì không bằng lòng nhau cũng có thể dùng lời lẽ nói với nhau, hà tất phải tranh chấp bằng con đao mãi làm chi?

Tạ Tốn gượng cười một tiếng nói tiếp:

- Cháu cứ thử đâm một ngón tay vào người của ta xem.

Bất đắc dĩ, Hân Ly phải lấy khăn tay ra bọc lấy ngón tay trỏ của mình, rồi dùng ngón tay đó mà đâm vào vai Tạ Tốn một cái. Nàng kêu lên "ối chà" một tiếngrồi người văng bắn ra xa hơn một trượng, rơi xuống đất kêu dến "bộp" một cái, cảm thấy xương trong người như đã bị gãy hết.

Kim Hoa Bà Bà không nói năng gì hết ngồi lẳng lặng nghĩ thầm:

- Tạ hiền đệ ác độc thật, sợ ta có thêm một tay trợ giúp nên ra tay trừ khử trước.

Tạ Tốn lẩm bẩm nói:

- Con nhỏ này tâm địa cũng hiền lành lắm, nó chỉ dùng có hai ba thàng chân lực và tay của nó lại lấy khăn bọc lại, không dùng Thiên Thù Tuyệt Hộ Thủ đả thương ta, nhưng cũng may nó có lòng hiền từ như vậy. Bằng không bây giờ nó đã bị hơi độc mà chết rồi!

Vô Kỵ nghe thấy nghĩa phụ lẩm bẩm như vậy cũng phải toát mồ hôi lạnh ra và nghĩ thầm:

- Nghĩa phụ ta đã nói muốn thủ công lực của Hân Ly ra sao, nếu nàng giở hết công lực ra thì lúc này nàng đã chết rồi cũng nên! Người trong Minh Giáo ai cũng ác độc vô cùng, riêng nghĩa phụ ta tuy hiền từ thật nhưng cũng không thể tránh được những thủ đoạn độc ác như thế!

Nhưng chàng đâu có biết Tạ Tốn định tâm diệt trừ A Ly đi để cho Kim Hoa Bà Bà khỏi có thêm một người trợ giúp, ngờ đâu A Ly không có tâm hại đại hiệp nên mới bảo toàn được tánh mạng như thế!

Tạ Tốn lại lên tiếng hỏi:

- A Ly! Sao cháu lại có lòng từ tâm đối xử với ta như thế?

A Ly đáp:

- Công công là nghĩa phụ của y, lại là... cũng vì y chưa trở về đây. Bây giờ trên đời chỉ có mình công công với cháu, hai người là còn nhớ nhung đến y mà thôi!

Tạ Tốn nghe A Ly nói như vậy, kêu "ủa" một tiếng rồi nói tiếp:

- Không ngờ cháu lại tử tế với Vô Kỵ như thế, suýt chút nữa thì ta đã lỡ tay giết chết cháu rồi. Vậy cháu hãy đi gần lại đây để ta rỉ tai nói nhõ một điều này!

Hân Ly gượng bò dậy đi tới cạnh Tạ Tốn.
Kim Mao Sư Vương rỉ tai nàng khẽ nói:

- Ta truyền thụ cho cháu một pho nội công tâm pháp, pho nội công này ta sáng tác từ trên Băng Hỏa đảo, và cũng hỗn tập hết tất cả những võ công của ta lại mà thành.

Ðại hiệp không chờ đợi Hân Ly có bằng lòng hay không, liền đọc luôn tâm pháp đó cho nàng ta nghe.

Hân Ly cố hết sức ghi nhớ.
Tạ Tốn sợ nàng không nhớ kỹ, lại đọc thêm một lần nữa, rồi mới hỏi:

- Cháu đã nhớ hết cả rồi chưa?

Hân Ly gật đầu đáp:

- Cháu đã nhớ hết cả rồi!

No comments:

Post a Comment