Nó mở chiếc ô ra, lầm lũi bước ra khỏi trường và lao vào màn mưa đang mỗi lúc một lớn dần lên.
Bíp Bíp…
“Haizz…tu ky wa nha :-<”
Ừ
thì, cái tin nhắn từ người đã từng yêu thương nó, và người mà nó thương
yêu. (Nó tạm gọi là người ta nhé!). Nó cười khì…Hì…chỉ biết nhắn một
câu quen thuộc đó thôi sao. Nhưng thôi, con người hoạt bát, lúc nào cũng
nói cười, đôi khi lại bị gọi là vô tâm ấy chắc chỉ biết nói thế thôi.
Rồi sau cái tin nhắn đó, người ta vẫn sẽ tiếp tục nói nói cười cười và
vui vẻ bên người kia mà thôi. Cái suy nghĩ “khốn khiếp” ấy bị đánh bật
ra khỏi đầu nó trong tích tắc khi nó nhớ đến cái tin nhắn cũ của người
ta:
“Anh co’ the den’ nha` em ngay bi h dc ko?”
Và
cái cảnh người ấy ôm nó vào lòng và khóc. Nó chắc rằng, ít ai thấy được
cảnh người ta khóc. Người ta bảo không muốn thấy ai khóc và cũng không
muốn ai thấy người ta khóc. Nó cố gắng hỏi lý do vì sao những giọt nước
mắt lại lăn dài trên khuôn mặt dễ thương ấy. Nhưng người ta lại ra hiệu
cho nó im lặng và cái ôm càng siết chặt hơn...
Nó
hiểu, trong khoảnh khắc ấy, người ta cần nó hơn bao giờ hết. Nhưng giờ
đây, những cái ôm nồng nàn ấy chắc khó quay trở lại. Nó cũng chẳng thể
ôm người ta được nữa, vì người ta bảo người ta có “bồ” rồi. Vậy, nó lại
càng phải giữ khoảng cách để người ta khỏi phải bị “miệng lưỡi thế gian”
gọi là lăng nhăng. Nhưng nếu người ta yêu cầu nó một cái ôm siết chặt
như thế một lần nữa, nó không biết sẽ phải hành động như thế nào…
Đứng
ở trạm xe bus nó lại miên man suy nghĩ: “Mùa mưa Sài Gòn kéo dài trong
bao lâu?”. Nó chẳng biết nữa, có lẽ là 4 đến 5 tháng gì đấy. Và chắc có
lẽ là theo chu kỳ, năm nào cũng thế, lặp đi lặp lại. Sài Gòn lúc ấy mưa
tầm tã và mọi người lại cần đến chiếc ô để vội bước trên vỉa hè.,
Người
ta cũng thế. Khi còn một mình và có nhiều tâm sự, người ta cảm thấy lẻ
loi lắm. Người ta tự nhận là người ta “tự kỉ” theo chu kỳ. Và nó có cái
ước mong nho nhỏ, khi nào đến “chu kỳ”, người ta nhớ đến nó như một chốn
về bình yên cho những tâm hồn cần sự che chở.
Những
dòng suy nghĩ ấy cứ theo nó từ trạm xe buýt, lăn tăn trên con đường
trắng xóa nước. Nó bước đi theo một thói quen, nó chẳng thèm kiểm soát
đôi chân của nó nữa. Cứ mãi bước đi cho đến khi trước mắt nó là ngôi nhà
quen thuộc.
Chả biết sao, khi vừa đặt ba lô xuống, nó lại gửi cho “người đã từng thương yêu nó” một tin nhắn: “Mua cang ngay cang to do’ e…bao~ sap den’ rui, ve nha sum’ di nhe!”. Nó không thể giải thích cho hành động vừa rồi của nó. Nó thoáng buồn.
“Mãi nhớ về những kỷ niệm cũ cũng không hẳn là tốt. Nếu được, chỉ nên nhớ đến những kỷ niệm đẹp về người ta mà thôi.”
Chắc
là, sắp tới đây, cái ngày mà nó lớn thêm một tuổi, nó sẽ yêu theo một
cách khác nhưng vẫn sẽ giữ “bản sắc” tính cách của con người nó. Một
người có trái tim yêu nồng nàn, có sự quan tâm chân thành. Có lẽ đó là
“vũ khí” duy nhất mà nó có.
Nếu chiếc ô chỉ đủ
chỗ cho một người, nó sẽ nhường cho người ta…Và nếu nó là chiếc ô, nó
cũng sẽ che chở cho chỉ một người. Đơn giản là vì…nó vẫn còn thương
người ta nhiều lắm…
Gõ gõ những dòng cuối cùng
này, nó thấy có vài giọt nước nhỏ trên bàn phím. Nó cũng chẳng biết đó
là nước mưa từ cái đầu ướt nhẹp của nó hay là…
Dê Ngu Ngơ
No comments:
Post a Comment